Giọng nói nghe rất quen.
Dung mạo lại càng quen thuộc hơn.
Cố Hàn mở mắt, vừa vặn nhìn thấy gã hán tử mang khuôn mặt trung can nghĩa đảm kia đang quỳ một gối trước mặt mình. Hắn không mặc giáp trụ, trên mặt và người hằn đầy những vết máu loang lổ, dường như bị gai góc trong núi cào rách. Có điều, vị trí hai người đang đứng lúc này dường như cách chỗ nhảy vực lần trước hơi xa một chút.
Trong đầu hắn nhanh chóng xâu chuỗi lại ngọn nguồn sự việc.




